Tuổi 25

Tác giả:

Hôm nay, chung một ngày sinh
Ta mừng nhau, ta tự chúc mình
Đất nước huy hoàng 25 tuổi trẻ.

Hoa huệ trắng nở trong vườn, lặng lẽ
Nắng thu say bưởi chín vàng cành
Chưa bao giờ đẹp thế, sắc trời xanh
Và sắc đỏ của lá cờ ra trận.

Ôi hạnh phúc! Ta yêu ta vô tận
Những mẹ đưa con ba bận lên đường
Chỉ dặn dò: Đây đó, một quê hương
Thế cũng đủ cho con chiến thắng.

Những người vợ biết tình sâu nghĩa nặng
Anh đi đi! Em gắng nuôi nhà
Biết cầm cày và cầm súng cho ta
Gieo giống mới làm nên mùa gặt lớn.

Các em nữa, bữa ăn khoai sắn độn
Ao phong phanh, mưa nắng biết che nhau
Sáng đi trường, chiều lại chăn trâu
Em cũng hiểu thế nào là đánh Mỹ.

Thiếu tất cả, ta rất giàu dũng khí
Sống, chẳng cúi đầu. Chết, vẫn ung dung
Giặc muốn ta nô lệ, ta lại hoá anh hùng
Sức nhân nghĩa mạnh hơn cường bạo.

“Đường mòn Hồ Chí Minh” là con đường sáng tạo
Trường Sơn cao hay địa đạo âm thầm
Cũng là linh hồn ta, từ bốn nghìn năm
Tự xây đắp để ngang tầm thế kỷ.

Vàng bạc uy quyền không làm ra chân lý
Óc nghĩ suy không thể mượn vay
Bạch Đằng xưa, Cửu Long nay
Tắm gội lòng ta, chẳng bao giờ cạn.

Ta tim ở sức mình, vô hạn
Như ta tin ở tuổi 25
Của chúng ta, là tuổi trăng rằm
Dám khám phá, bay cao, tự tay mình bẻ lái.

Ta tin ở loài người thúc nhanh thời đại
Những sông Thương bên đục bên trong
Chảy về xuôi, càng đẹp xanh dòng
Lịch sử vẫn một sông Hồng vĩ đại.

Thưa Bác
Một năm bác đi xa
Nhìn lại:
Đất nước có buồn
Nhưng mỗi chúng con
Mang hồn bác
Vâng lời Bác dạy
Càng lớn không.
Nhà vắng cha thường vậy:
Càng đùm bọc, thương nhau
Anh trước em sau
Lo toan gánh vác
Con đường của Bác
Con đường Đông Dương
Trăm nẻo chiến trường
Tiến công giặc Mỹ.

Miền Nam, Miền-Nam-dũng-sĩ
Biển dậy sóng thần
Miền Bắc chuyển mùa, phơi phới lúa xuân
Ôi! Nếu được như năm xưa ấy
Bác trở về
Thăm cảnh thăm quê!

Chúng con tin: Bác vẫn đi về
Nghìn năm xin trọng lời thề nước non!
2-9-1970

Nguồn: Thơ Tố Hữu, NXB Giáo dục, 2003

Thảo luận cho bài: "Tuổi 25"

Tìm theo tác giả