Tuổi Ngu Ngơ (Tuổi Vu Vơ)

Tác giả:

(Saigon-1973)

Tuổi nào hay tủi thân
Và hay khóc với hay dỗi hờn
Tuổi nào hay ngạnh ương,
Tuổi hay bĩu môi và nguýt lườm
Có khi vùng vằng lui tới
Có khi ngồi thừ không nói
Có khi nằm dài co ro bụng đó
Tuổi nào khi dửng dưng,
Đang náo nức bỗng dưng thoáng buồn
Tuổi nào nũng nịu luôn,
Rồi gay gắt âm thầm não nuột
Có khi cười đùa thân thiết
Có khi thiệt rầu muốn chết
Sống trong nhiệt cuồng,
Yêu ghét liên miên
Dễ thương thay cái tuổi ngù ngờ
Tuổi ơ hờ, tuổi ngu ngơ hờn giận vu vơ !

Tuổi nào mở lòng ra,
Thả theo gió bay đi bốn mùa
Tuổi còn thêu dệt hoa
Và bốn chữ ”ái tình tôn thờ ”
Phất phơ một hồn đom đóm
Khát khao một vùng ánh sáng
Muốn dâng mình vào trong cơn lửa sống
Tuổi thường hay ngẩn ngơ,
Tuổi say đắm tương lai ngóng chờ
Tình gần bỗng vội xa,
Rồi khép nép xưng tội hững hờ
Có khi ngồi nhà vui quá
Có khi sầu về trên phố
Viết hay đọc hoài không hết phong thư.
Dễ thương thay cái tuổi dại khờ !
Tuổi trông chờ, tuổi ngây thơ
Huyền ảo như mơ !

Tuổi là của tình thương,
Từ con rắn đến voi, đến hùm
Kể luôn tới loài dun, dù nó dữ hay là nó hiền
Có thiên thần, thì cũng có
Lũ ác quỷ ở bên đó
Thế nên tuổi dành ngu ngơ ở giữa
Tuổi là của vị tha,
Tuổi thương sót biết cho mấy vừa
Tuổi một ngày một xa,
Thì hãy giữ cho tuổi không nhòa
Giữa nơi lọc lừa gian trá,
Vẫn mang một niềm tha thứ
Sống trong rừng già, nhún bước nai tơ.
Dễ yêu thay cái tuổi thật thà !
Tuổi nhân từ,
Tuổi đương tơ độ lượng bao la !

Thảo luận cho bài: "Tuổi Ngu Ngơ (Tuổi Vu Vơ)"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả