Vì ta quá yêu chủ nhân

Tác giả:

– Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé hiền lành và nhút nhát cùng chú chó nhỏ của mình – Kiki.

Đây không phải là truyện kinh dị…

***

1.

Từ lúc Cậu bé còn nhỏ xíu, nhỏ xíu, chú chó nhỏ đã ở cạnh cậu chủ. Nó quanh quẩn bên cậu bé, chơi đùa và bảo vệ cậu bé. Nó lớn lên cùng cậu bé cho đến lục cậu bé đi học lớp 1, rồi lớp 2, lớp 3…

Họ : Một người – một chó, nên tôi chẳng thể nào kể ra những lời thoại hai chiều.

Vì cậu bé thì dặn dò “Tao đi học nhé, mày ở nhà ngoan”, “Ki ki, tao về rồi” “Ki, lại đây ăn cơm nào”.

Và Kiki đáp lại bằng những tiếng “gâu gâu, gâu, ẳng” và cái quẫy đuôi vui mừng.

Ngày qua ngày, Kiki trở nên già nua và yếu ớt. Nó thở những hơi thở khó khan và nặng nhọc, cậu bé trèo lên giường, ôm Ki vào lòng an ủi, nhưng bố mẹ cậu bé không cho phép. Sợ Kiki sẽ chết trên giường của cậu bé, liền đưa nó ra ngoài.

Cho đến ngày một ngày, sau khi đi học về, cậu bé chạy theo thói quen chạy đi tìm Ki, nhưng bố mẹ nói Ki đã chết.

Tôi có thể cảm nhận những giọt nước mắt của cậu bé rơi xuống, òa vỡ, như một thứ tình cảm đẹp đẽ nhất trên đời này, thứ tình cảm mà khi càng lớn lên – là thứ tình cảm không thể tìm lại được nữa. là thứ tình cảm khiến tôi đau lòng.

Nhưng thôi, tôi sẽ nén lại những tình cảm cá nhân kể tiếp câu chuyện này cho bạn nghe.

vi-ta-qua-yeu-chu-nhan3

2.

Cậu bé vẫn phải đến trường, nhưng kể từ lúc Kiki chết đi, nó dường như yếu đuối và ít nói hẳn. Nó không giao tiếp với các bạn, hoàn toàn đóng kín tâm tư tình cảm của mình.

Lớp nó có một thằng béo và một thằng gầy, chúng chặn đường cậu bé lại, chế giễu: “Mày chỉ là một thằng yếu đuối, con chó của mày chết rồi, giờ mày chẳng có ai để chơi cùng cả, đồ tự kỷ”.

Và chúng đánh cậu bé.

Đêm hôm đó, cậu bé đi ngủ với nỗi sợ hãi. Câu ước hơn bao giờ hết Kiki quay trở lại bên mình, như thế cậu bé sẽ không cô đơn. Cậu mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, mong muốn không bao giờ phải tỉnh dậy và đi học nữa.

Nhưng câu chuyện tôi muốn kể, thực ra là về Kiki, chứ không phải là về cậu bé.

vi-ta-qua-yeu-chu-nhan4

3.

“Nếu ngươi còn vương vấn, người sẽ thành một linh hồn lang thang, mãi mãi chỉ có thể đứng dây nhìn chủ của ngươi cho đến lúc hắn quên ngươi, mua về một chú chó khác và lại vui đùa với nó. Rồi ngươi sẽ căm hận và trở nên độc ác, sẽ không thể trở thành người vào kiếp sau”.

Linh hồn Kiki lẳng lặng lắc đầu. Nó tin rằng nếu cứ đứng ở đây, một lúc nào đó chủ nhân sẽ nhìn thấy nó. Nó từ chối cơ hội được đầu thai làm người.

Thời gian cứ thế trôi đi, cậu bé dần dần lớn lên và lãng quên đi tình cảm ngày xưa với Kiki. 5 năm, 10 năm, linh hồn của Kiki vẫn ngày ngày quẫy đuôi chào chủ khi cậu trở về nhà, nhưng rồi lại chưng hửng khi chủ nhân không thể cảm nhận thấy nó. Mỗi ngày mỗi ngày như thế, linh hồn Kiki trở nên thê lương, nỗi buồn của nó tích tụ dần dần trở thành một nỗi giận dữ điên cuồng. Ánh mắt của nó biến đổi, không còn là ánh mắt của chú chó lương thiện lúc xưa.

Sự giận dữ khiến Kiki đi theo chủ nhân mọi lúc, mọi nơi. Nó bám theo cậu chủ và tràn ngập ước muốn được đẩy cậu chủ vào cái chết. Như thế cậu chủ có thể gặp nó sớm hơn, họ sẽ đoàn tụ với nhau một cách nhanh chóng. Ý chí mãnh liệt đó đã tạo cho Kiki một sức mạnh vô hình. Ban đầu nó chỉ gây ra những thương tích nhỏ như làm chệch dao trong tay cậu, khiến cậu đứt tay, hay làm cho cậu sượt chân ngã, đôi khi là bị chuột rút lúc bơi.

Thảo luận cho bài: "Vì ta quá yêu chủ nhân"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả